Cô liêu là gì

00:53 phút ít ngày 24 tháng 10 năm 2009. Vừa đọc ngừng Rừng Nauy, chỉ thấy dục tình, tinh thần, chết cùng sự cô liêu. Hêh. Đọc truyện này new lưu giữ ra trên đời ko kể 2 chữ đơn độc còn tồn tại cả cô liêu nữa. Buồn cười 1 điểm, ngày hôm qua tôi lđộ ẩm bđộ ẩm, cuộc sống thật là một trong những lô cứt, phát âm truyện, tôi lại chạm chán nguyên câu đấy...thật là trùng phù hợp, biết nói vậy thôi, tôi thay đọc cho hết và gọi mãi rồi cũng không còn...cố kỉnh hiểu hết để phát âm sao lại có một thời nó "vang bóng" vậy, rồi thấy là chả có gì... tôi chỉ thắc mắc là, tự trong thời hạn 60 cơ mà thanh niên NB vẫn sinh sống điều này, dễ dàng nhiều lắp thêm như vậy, chẳng hạn như cthị trấn tự vẫn ... với tôi thắc mắc về người trẻ tuổi cả nước bây chừ thì sao... Rồi tôi viết...

You watching: Cô liêu là gì


Tôi từ thời điểm ngày xa nhà, từ thời điểm ngày thanh lịch P.., tôi tất cả thói quen, giỏi sở thích là ra sảnh nghịch của đàn trẻ em để xem nhìn... nó gợi tôi lưu giữ lại những con cháu ở nhà, tôi tìm loại nào đấy thân yêu sống vị trí phía trên... sinh sống mọi đứa bé bỏng xinch xẻo, chạy nhảy,hồ hết ông tía bà bầu trông bé...cùng nghe cả tiếng Phường giọng trẻ em đáng yêu và dễ thương, giọng tín đồ lớn nói với ttốt nhnghỉ ngơi nữa... mà quan trọng rộng, nó mang lại tôi cảm xúc vui vui, bi quan bi lụy, tôi đã trường thọ, đang sinh sống và làm việc, cuộc sống này thiệt rất đẹp với đáng yêu và dễ thương với đông đảo đứa trẻ tung khiêu vũ, hét, ngã, kungfu, ủn nhau, đua tranh giỏi nhương nhịn 1 cách cực kỳ trẻ em...
Hôm ni sau khoản thời gian xếp sản phẩm tải vé tải, tôi lại ý muốn ra đấy.. Lại nói đến vé vận chuyển, tôi đứng chờ xếp hàng sát 1 tiếng, đầu tôi lẩm bđộ ẩm câu giờ đồng hồ P các bạn tuyệt nói "Ça m"énerve" , nếu như ko biết trường đoản cú đấy có lẽ rằng tôi chỉ đứng phồng mồm bĩu môi cơ mà bục bục, phì phì, phựt phựt tỏ thể hiện thái độ... khách đông như vậy cơ mà chỉ gồm 2/7 quầy Ship hàng... rồi 1 quầy nữa mngơi nghỉ, anh này đầu trọc, tất cả râu, mắt to lớn... trông cũng tuyệt hảo... chính vì như vậy phải mới buộc phải viết lại chi tiết này...tôi ko yêu thích vào chiếc quầy anh ta ngồi, tôi ko mê thích, loại vẻ "đẹp nhất giai" nhỡ làm cho tôi lo lắng thì sao, tôi đứng tìm kiếm nội dung để nói, trình bày....nhưng đang mặt ngô nghê thì " mademoiselle"... voilà...
Tôi ghét chạm chán bạn "đẹp giai" trên đầy đủ con phố tôi qua, "đẹp giai" theo bé mắt thẩm mĩ của tôi ấy, đơn giản dễ dàng bởi vì nơi nào đó nó có nét của Vbcb đề xuất tôi mới thấy nó ưa nhìn... nó làm cho tôi ghi nhớ...cơ mà tôi thì vẫn vô cùng nhớ... vậy thôi, tôi ghét với ko thích chạm chán
Quay lại chuyện sân đùa...Rồi tôi đi dạo đủng đỉnh ra Sảnh chơi của trẻ em, tìm 1 chiếc ghế nhằm ngồi, chẳng ai cạnh bản thân, con quay sườn lưng ra lối đi thiết yếu với rước sách ra phát âm, thỉnh thoảng ngước lên nhìn những em bé xíu xinh... trong các đó có 1 cô bé bỏng đeo khnạp năng lượng len đỏ, thật đỏ, chính xác là đỏ ấy, làm tôi nhớ mẹ xuất xắc đề cập là cg hồi nhỏ bé xinc lắm, domain authority white má hồng, môi đỏ... kia là một trong những số đông lí chính do sao tôi thấy thân thiện khi đến chốn này... nhiều khi tôi tìm thấy vẻ khía cạnh nhắng nhkhông nhiều của thằng con cháu cùng loại phương diện nhnạp năng lượng nhó lo ngại hớt hải kiểu các bà mẹ của cg... :))
Tôi thích hợp tự sướng, dẫu vậy chỉ sợ tín đồ ta lại xông ra mắng, hình dáng sợ sao đó, tôi vẫn có tác dụng bé họ lên internet này nọ... Hay là nghĩ tôi bệnh... thì sao...!!!
*

Dù sao tôi vẫn tiếp tục chụp, cảm giác hơi lén lút ít. Tôi chụp dịp chúng nó leo trèo, rồi tôi bỗng dưng ghi nhớ tới bản thân, đang không trèo cây tự 6 năm rồi, lần sau cùng tôi đừng quên tôi trèo cây sinh sống Hồ Ba Bể nhằm tự sướng... nhưng rồi tôi cũng nhận biết là tôi thèm leo trèo, thèm họat rượu cồn, thèm chạy nhảy, hú hét...Mà nắng và nóng tại chỗ này lạ lắm, thỉnh thoảng nó là từng bộ phận chói sáng, vị bị cây che, dự án công trình bít Khi phương diện ttách xuống... mà kiên cố tại ở nhà, tôi chẳng mấy khi giành thời hạn ngồi vườn cửa hoa các như thế, nhằm chú ý mặt ttách mọc và lặn...
*

Dạo này tôi nhà hàng nhỏng một bé đượi, cơ mà nói phổ biến là tôi cũng ko đỡ nổi tôi nữa, chuyện này đang ghi vào nhật kí, viết tay với giữ lại trong tâm thôi, thổ lộ thiệt hổ hang hoặc là gì đấy, ai biết đâu được, tốt nhất có thể là ko nói. Giữ trong thâm tâm vậy à.

See more: Tủ Điện Tụ Bù Là Gì ? Nó Được Cấu Tạo Và Phân Loại Như Thế Nào?


Giờ tôi new ngẫm lại đa số gì người mẹ lo mang lại tôi Lúc tôi còn ở trong nhà, rằng là tôi thui thủi, lặng lẽ vào đơn vị, người mẹ hại tôi bị ít nói... tiếng tôi cũng thấy tất cả 2 người nữa bị shoông xã vày dòng "thói quen" đấy của mình, đề xuất tôi bắt đầu Để ý đến coi là liệu tất cả fải tôi dịch thiệt không... nhưng lại Kết luận luôn luôn là không...
Dù sao cuộc sống thường ngày ở đây tất cả phần không im bình như ở chỗ cũ... tối hôm trước tôi chat với một chị nhớn, chị hỏi vài ba câu, nói vài ba câu có tác dụng tôi thấy im lòng, tôi thấy tuổi thọ nó cũng đều có cực hiếm đấy chđọng. Bon. Tôi yên ổn lòng bởi vì số đông lời nói của chị ý... chẹp, thốt nhiên tôi thèm , tôi cảm giác rất cần được nói chuyện với những người hơn tôi những tuổi nhiều hơn thế nữa...nó làm tôi tỉnh ngộ ra nhiều điều, điện thoại tư vấn là thức tỉnh giấc ấy. Tôi phải tởm nghiêm của những fan béo tuổi, tôi chẳng thể cứ đọng quờ quạng cùng sống theo bạn dạng năng 1 mình mãi...
Chị chỉ nói vậy thôi, đại một số loại tóm gọn gàng là nạm này: học gì, uh, chiếc đấy cũng khá được đấy, rồi bảo tôi học thêm chiếc khác nữa ( cầm cố mà tôi ko nghĩ ra), rồi bảo tôi học mang lại thành tài...ai không giống nói thì tôi đang thấy bi quan cười, cả lần không giống nữa, nlỗi tôi là trẻ em ấy, dẫu vậy lần này thì ko....rồi tôi bỗng nhiên thấy yêu thương nghề gắng, tôi lại nghĩ về về nó 1 dịp... tôi đã làm gì, với tôi quả thực ao ước rèn luyện phiên bản thân thiệt lòng... Những bạn bự tuổi, đôi lúc nói 1,2 câu đơn giản dễ dàng tuy nhiên nghe xong đau lắm, theo nghĩa lành mạnh và tích cực ấy.. Làm tôi thấy dằn vặt bạn dạng thân...
Giờ tôi thấy tôi đã thân quen sống 1 mình, đi chơi 1 mình , ko mong muốn hôn phối - 1 biến đổi hội chứng của bệnh dịch trầm cảm tự trong nhà cùng tôi cảm giác vui hơn khi gồm em cùng đơn vị thì thầm... vui cầm cố như thế nào nhỉ, chả biết, đơn giản và dễ dàng vì chưng nó không giống, ko lặng lẽ , lặng lẽ âm thầm như tôi, nó đơn giản dễ dàng, thằng tính, ko tinh vi... cần vui... vậy thôi...

See more: Thiết Kế Hồ Sơ Năng Lực Tiếng Anh Là Gì ? Ví Dụ Một Cụm Từ Thường Sử Dụng?


Bonus: Phòng bắt đầu, nhắc 1 chút ít về chống bắt đầu của tôi, chống bắt đầu có một mảng tường color ghi, màu sắc tôi mê thích, một cái chóng 1,5m không như cái nệm ở Bỉ, chiếc bàn học tập nhỏ bé color black, loại ghế to lớn... dòng phòng khách thì tất cả một mảng tường red color... toàn màu sắc tôi ưa thích... nói thông thường là tôi yêu thích phần đông vật dụng, trừ chi phí thuê nhà...:D... Cái phòng tôi, có một cái ban công nhỏ xíu, nhô ra độ 90centimet, cửa gỗ ghi... mẫu ban công này làm tôi tưởng tượng cảnh mình đứng thuốc lá, nhìn đăm chiêu ra ngoài mọi khi chạm chán cthị trấn tức giận... hình tượng vậy thôi. Chỉ là tôi tưởng tượng.

Chuyên mục: Giải Đáp