Chờ đến bao giờ

*
Bao thọ đến lúc im bình?Được thấy thoải mái sống cho riêng biệt mìnhChẳng đề xuất bận lòng cân nhắc khi hoàng hôn tới quan sát mây lững lơ bayBao xa để xem tương lai, đôi bàn tay đụng nhau trước từng mau chóng maiKhi khnghiền hàng mi, chẳng cần biết ngóng cho bao giờ..?"Chờ cho bao giờ?" Dòng lời nhắn của em giữa màn hình"Để anh tính" nội dung vạc ra xuất phát từ 1 kẻ xứng đáng khinhĐứng trước mặt em không còn đáng tin cùng bao lần hẹnBỏ lỡ tkhô hanh xuân mang đến cuộc hành trình là bấy nhiêu lần thẹn(And it was like)Ngồi thức white tối thâuKhông thể tìm thấy lí vị cãi để cho đôi mắt thêm sâu5 năm trôi qua bên nhau chưa có một giờ đồng hồ danh phậnNhiều khi em đề xuất xem xét tình cảm đây mà lại lý trí em đâu?Xung quanh bọn họ bảo"mong muốn có tác dụng khổ nó mãi xuất xắc sao?"Đàn ông đã nói là làm cho lúc lời hứa hẹn đang lỡ tay traoEm hào hứng Khi tưởng tượng cơ hội khoác lên váy cướiNhưng mà lại ngôn tình là đồ vật chỉ nằm phí trong giấc mơ ngày nào"Không sao đâu anh, chớ lo"Em nói nói chuyện mặt tai, thói quen bản thân chưa từng bỏSinh nhật tất cả hộp bánh kem, hoảng loạn xen kẽ mừng rỡMiệng em nnghỉ ngơi dịu nụ cười thú vui mỗi ngày trung bình chừng đóVà em hỏi...Bao thọ cho đến khi yên ổn bình?Được thấy tự do sống và làm việc cho riêng rẽ mìnhChẳng nên nhọc lòng nghĩ kỹ lúc hoàng hôn cho tới quan sát mây lững lơ bayBao xa để thấy tương lai, đôi bàn tay chạm nhau trước từng sớm mailúc khép sản phẩm mi, chẳng cần biết chờ mang đến lúc nào..?16 tiếng, em đi làm gấp đôi tín đồ taEm ngồi một chỗ thuộc mớ các bước chen lẫn tiếng nói của một dân tộc cười cợt laEm quên ngày phxay, em nhịn tiền ăn uống, mong được thưởng trọn mon mười baEm ngủ bên bàn máy tính xách tay bởi vì coffe em vẫn lười phaEm ơi, em xứng đáng được nhiều hơn thế nữa nàyChiếc nhẫn cưới cầu hôn, tích lũy xưa nay anh cần yếu lấyNghe bảo năm tiếp theo ko tốt, 3 năm tới lại vào tam taiNhưng tiền lương tiết kiệm chi phí cho đâu cũng chẳng thể đám hỏi năm nayVậy là Chờ,vẫn đề nghị hóng vì chưng anhHành đụng bao năm ko thấy chỉ tất cả lời nói thì nhanhCất mơ mộng vào trong chiếc vỏ hộp, nhặt lên sự thực tếNhìn bạn bè phấn kích, em thắc mắc sao mình rất thế?Chờ,vẫn liên tiếp hóng thôiHạnh phúc nhưng anh thường xuyên vẽ cuối cùng vẫn mịt mù trôiThời gian sẽ bắt em nên nhận đem phần hơn thiệt thòiNhưng em vẫn không thay đổi người nhưng mà tôi đã đánh bài bờ môi.Bao thọ đến lúc lặng bình?Được thấy thoải mái sống và cống hiến cho riêng mìnhChẳng nên bận tâm suy nghĩ Khi hoàng hôn cho tới chú ý mây lững lơ bayBao xa giúp xem tương lai, đôi bàn tay chạm nhau trước mỗi mau chóng maikhi khxay mặt hàng mi, chẳng cần phải biết ngóng mang lại bao giờ..?

Genre R&B

Comment by Kasey R. Montenegro

respect for you

Comment by hà

Hay quá, thành tài rồi
Chuyên mục: Chia sẻ